Nhà có anh rể vô duyên

.

Nhưng nhà không chỉ có ba mẹ chồng. Số là người chị lớn của chồng tôi cũng ở chung cùng với chồng chị - ông anh rể ấy tên là Tâm, chuyên môi giới bán nhà đất. Sự chung đụng của hai cặp vợ chồng ít nhiều đã khiến tôi khó chịu, nhưng sự vô duyên của ông anh rể thì quả thật làm tôi phát điên lên được. Cả chồng tôi cũng phải bực lây!

Ngay ngày đầu làm dâu, tôi vừa đi làm về tới nhà là đã thấy anh rể ngồi chễm chệ ở phòng khách, tay lướt facebook, nói rất tỉnh: “Em vô nấu cơm đem lên cho anh ăn đi”. Tôi chưng hửng vài giây rồi trả lời: “Em bận, anh đói thì tự mà làm ăn”. Vừa đi làm về mệt đã gặp loại làm giọng cha, tôi nổi điên bỏ lên phòng rồi nhắn tin cho chồng: “Anh về mà xem ông anh rể yêu quý của anh sai em nấu cơm dâng tới miệng này. Em là em chỉ phục vụ ba mẹ chồng, còn anh rể thì dẹp nhé”. Chồng tôi nghe xong cũng bực, nhưng khuyên tôi nhịn, vì biết ông anh rể rất mồm mép.

Quả đúng vậy, lát sau tôi xuống phòng khách, thấy ông anh rể vẫn còn ngồi ôm điện thoại, tôi vừa ló mặt thì anh rể đã làm cho một bài: “Phụ nữ mà không biết lo cơm nước gì à? Phụ nữ gì kì vậy?”. Tôi cũng không vừa, quay qua đáp gọn lỏn: “Đàn ông mà đói không biết tự kiếm đồ ăn à? Đàn ông gì kì vậy?”. Anh rể dừng điện thoại, nhìn tôi trừng trừng. Tôi bồi thêm: “Còn thí dụ anh lười quá, tay chân anh có vấn đề, thì anh kêu vợ anh nấu cho anh ăn. Nếu vợ anh không nấu, thì ráng đẻ con gái, bắt nó nấu cho ăn. Còn lỡ đẻ con trai, thì ráng nuôi lớn cưới vợ cho nó, bắt con dâu nấu cho ăn. Còn em không có nghĩa vụ gì với anh hết, ok?”.

Một cuộc gây gổ ỏm tỏi nảy lên. Tánh tôi vốn dữ, ăn nói đốp chát, đâu có ngán ai. Ngay lúc ấy, chị chồng về, chưa biết đầu cua tai nheo gì đã nhào vào bênh chồng, nói tôi làm em nấu bữa cơm cho anh ăn có đáng không mà cãi. May sao chồng tôi cũng về kịp lúc, lao về bên vợ chằm chặp, nói em cưới vợ cho em chứ rước osin về hả mà sai bảo. Hai bên đấu khẩu qua lại, ba mẹ chồng đi bộ tập thể dục về thấy liền tá hỏa, lao vào can ngăn thì mới êm.

Rồi còn chưa kể, nhiều khi vợ chồng tôi đang âu yếm trong phòng, nếu ai có ý tứ thì chẳng bao giờ gõ cửa ngang hông. Thời đại công nghệ, cần gì cứ tế nhị nhắn qua điện thoại một phát trước là được. Ấy vậy mà, anh rể không ít lần gõ cửa ầm ầm, cắt ngang cuộc vui của tôi và chồng. Năm lần bảy lượt, chồng tôi nói thằng: “Vợ chồng người ta đang riêng tư, anh bớt vô duyên đi. Em có gõ cửa phòng anh bao giờ không?”.

Rồi nhà có em vợ, mẹ vợ, em dâu, mà anh rể cứ tắm xong thay đồ là quăng ở trong nhà tắm, đồ lót để tênh hênh, ai vô tiếp sau cũng phải chịu trận. Đi tiểu thì không bao giờ gác miếng bệ cầu lên, cứ thế “tưới” vàng ươm bồn cầu, thật không thể nào chịu nổi. Lại còn thêm cái tật làm rơi vãi kem đánh răng, dùng xà bông xong không đậy kín, đi vệ sinh thường xuyên quên dội. Chỉ có cái miệng khoác lác với thiên hạ là giỏi, về nhà thì như ông chợ trời.

Đúng là, ở với ba mẹ chồng chưa thấy mệt, mà đã mệt anh rể. Gây hoài thì mệt, mà không gây thì không được. Riết không biết phải làm sao cho vừa.

Ngọc Huệ

Nguồn: phunukieuviet.com