Dân làng dùng tính mạng để “đánh cược” chỉ mong được đổi đời

.

Từ một nơi hoang sơ hẻo lánh như sa mạc, ngôi làng nhỏ Ilakaka ở Madagascar bỗng chốc liền trở thành một trung tâm khai thác mỏ với quy lớn hoạt động nhộn nhịp suốt ngày đêm khi dân làng phát hiện ra “nơi chứa hồng ngọc” vào năm 1998.

Các bãi trầm tích là nơi “ẩn chứa” những viên hồng ngọc chất lượng cao. Vì thế việc khai thác tương đối dễ dàng, không cần phải nhờ đến sự can thiệp của những thiết bị máy móc hiện đại, bất cứ người nào cũng có thể khai thác chỉ với các công cụ thô sơ như xẻng hoặc tay không.

Hàng ngàn người đã không ngại vất vả đổ xô đến đây với mong ước được đổi đời từ những viên đá quý.

Những viên hồng ngọc có giá từ vài trăm đến vài ngàn USD khi ở đỉnh cao của thời kì hoàng kim.

Chính vì với mong ước được đổi đời từ những viên đá quý, điều này đã gây ra một cuộc bùng nổ dân số lớn trong khu vực, từ 85 người lên đến 100.000 dân cư chỉ trong một thời gian ngắn.

Do bị khai thác quá nhiều mà trữ lượng đá quý ngày càng cạn kiệt, chất lượng đá theo đó cũng ngày càng kém dần. Hầu hết, người dân chỉ dùng xẻng và tay không là đã có thể khai thác được hồng ngọc mà không cần sự phục vụ của máy móc hiện đại.

Nhiều thợ mỏ đã bỏ mạng do hít phải khí độc phát ra từ các hố khai thác.

Bất chấp trong điều kiện sống và làm việc vô cùng độc hại, khó khăn nhưng những người thợ mỏ vẫn làm việc hang say và chăm chỉ. Trong 15 năm qua, các hoạt động khai thác trái phép lại tiếp tục mở rộng ra ở khắp nơi trong làng.

Để tìm kiếm những viên đá quý, họ phải lặn ngụp trong những chiếc hố sâu ngập đầy đất sét đỏ lên đến đầu gối. Hàng trăm người đã chết trong trong quá trình tìm kiếm do hít phải khí độc thoát ra từ miệng của những chiếc hố đang trong quá trình khai thác ở những khu hầm mỏ.

Tháng 7/2017, nhiếp ảnh gia Massimo Rumi đã thực hiện một chuyến đi đến ngôi làng này và đã ghi lại những thước phim tư liệu vô cùng quý giá về cuộc sống của những con người trong các khu mỏ đá quý.

Ông nói: "Tôi đã có cơ hội trò chuyện với một vài thợ mỏ và được họ kể cho nghe về cái chết của những người thợ mỏ nơi đây.

Đã có rất nhiều người phải thiệt mạng vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Thỉnh thoảng những cái hố sẽ bất ngờ đổ sụp mà không hề có dấu hiệu cảnh báo hay khí độc thoát ra từ miệng hố sẽ lấy đi tính mạng của những người thợ mỏ bất kì lúc nào.

Dịch bệnh cũng rất hay bùng phát tại nơi đây, nhiều nhất là dịch tả. Nguyên nhân là do thiếu cơ sở hạ tầng thuốc men y tế trong khi người dân ở làng lại quá đông."

Nơi đây, cũng nổi danh về tình trạng bạo lực. Vì thế, ban đêm nhiếp ảnh gia Massimo đều phải ngủ ở một nơi cách xa ngôi làng trong suốt thời gian ông đặt chân ghé đến đây. Ông chỉ tham quan khu mỏ vào ban ngày và tất nhiên là dưới sự hộ tống của những người lính canh gác.

Ông cho biết: "Tuy nhiên tôi phải thừa nhận rằng tôi không cảm thấy nguy hiểm gì cả. Khi đến quay phim, mọi người đều rất chào đón tôi, liên tục mỉm cười và không cảm thấy bực bội gì về sự có mặt của tôi.

Những viên đá quý thường được bán cho những người thu mua đến từ khắp nơi trên thế giới như Sri Lanka, Ấn Độ, Trung Quốc hoặc Thái Lan.

Thông thường những người thợ mỏ chỉ được một ít tiền từ mỗi carat đá quý họ tìm được trừ trường hợp họ giấu đi và mang bán trực tiếp cho những người nước ngoài đến đây tìm mua đá quý.

Những viên hồng ngọc tôi nhìn thấy trong chuyến đi chỉ được bán với giá từ 1 đến 5 USD một carat nhưng chất lượng lại rất kém."

Họ làm việc trong điều kiện, môi trường khắc nghiệt, độc hại.

Mặt đất xuất hiện đầy những chiếc hố sâu.

Mong muốn cuộc sống sẽ bước sang một trang mới đầy sung túc.

Gương mặt lấm lem của một người thợ sau khi ngụp lặn trong hố để tìm kiếm hồng ngọc.

- Phan Huyền -

Nguồn: phunukieuviet.com